Sunday, 29 September 2013

MU có sự khởi đầu tồi tệ nhất sau 24 năm

Thắng 2, hòa 1, thua 3 (giành 7 điểm), MU đã có sự khởi đầu mùa giải tồi tệ nhất kể từ mùa 1989/90, mùa giải Sir Alex đã suýt bị sa thải nếu như không có sự bảo lãnh của Sir Bobby Charlton. Ngoài ra, đây cũng là trận thua đầu tiên của MU tại Old Trafford trước West Brom từ năm 1978 và cũng là trận thua đầu tiên trước đối thủ này tại giải Ngoại hạng. Ôi tình yêu của tôi.


Ôi quê tôi

Ôi mảnh đất miền trung yêu dấu của tôi, đúng là nơi thời tiết khắc nghiệt. Nó làm cho mảnh đất này cằn cỗi và nghèo nàn như vậy. Nhưng con người ở đây thì không bao giờ chịu khuất phục vẫn vươn lên dẫm nát cái khó khăn tưởng chừng như quá lớn đó để xây dựng quê hương.

  Thương lắm quê hương ơi vừa mới gắng chịu một cơn bão mấy hôm trước, thiệt hại còn chưa nguôi, cả về con người và của cải mà nay lại sắp phải chịu một cơn bão khác

 Cảm xúc mỗi ngày ''Cô đơn"
Cho đến bây giờ,sau gần 22 năm nó vẫn chưa nhận ra mục đích sống của nó, nó vẫn sống như những gì bản năng nó vẫn sống.
Nó, một đứa trẻ sống lớn lên trong sự thiếu thốn cả về cả tình cảm và vật chất.
Nó một con người ngoan ngoãn thụ động, biết nghe lời đến ngu ngơ dại khờ.
Nó cứ sống như thế trong một tuổi thơ êm đềm nhẹ nhàng chính cuộc sống đó đã làm nó hình thành 2 con người, 2 tâm hồn trong thân xác.
Nó ngoan ngoãn chăm chỉ,gương mẫu trong mắt người lớn, nó lạnh lùng ít nói trầm tính nhưng trong nó luôn khát khao luôn cháy bỏng.
Bề ngoài nó mạnh mẽ đến bao nhiêu, kiêu ngạo đến bao nhiêu thì nó bên trong nó lại mong manh dễ vỡ bấy nhiêu.
Nó một người con trai những chưa bao giờ biết nói yêu một ai, không phải vì nó thiếu tinh yêu,tình yêu của nó mãnh liệt nồng cháy nhưng nó sợ,sợ ai đó làm nó tổn thương sơ ai đó rời xa nó. Trong tâm thức nó luôn tồn tại một sự tự ti,một chút mặc cảm nào đó. Nó sợ chẳng ai thèm quan tâm đến nó ngoài mẹ nó,nó sợ ai cũng coi khinh nó,nó sợ nếu mọi người biết nó không hoàn hảo thì sao,nó sợ tất cả, có lẽ chẳng có ai yêu thương nó thật lòng đâu,vì nó chả mang đến gì cho ai cả,nó không giàu có,không đẹp trai,không có gì ngoài sự ích kỉ kiêu ngạo. nhưng có ai biết nó chỉ là vẻ bề ngoài của nó thôi,đó là cách gây chú ý của nó.
Nó cứ sống thế đấy,vẫn cố gắng vẫn tỏ ra lạc quan yêu đời nhưng nó mệt mỏi lắm,nó muôn dừng lại lắm,nó cũng khóc nhiều lắm,không phai băng những giọt lệ. Là một người con trai không cho phép nó rơi lệ,nhưng nó khóc trong tim,khóc trong từng dong suy nghĩ khi nó nghi đến mẹ nó,gia đình nó,đến cuộc đời nó,nó nghĩ đến cả những người con gái má nó yêu mến nhưng chưa một lần dám nói ra,vì nó chắc rằng chả ai yêu mình. Từng dòng kí ức trộn lẫn với những suy nghĩ vẩn vơ cứ xoay quanh nó,như một đám mây che khuất ánh sáng đến với cuộc sống của nó.
Chắc có lẽ cuộc đời nó cũng sẽ mãi thế thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đây là những dòng cảm xúc của một fanc MU sau trận thua hôm qua

Xem xong trận này mình có một vài nhận định :
+ Moyes phản ứng quá chậm với diễn biến trận đấu.
+ Moyes dùng người và thay người không hợp lý.


+ Moyes quá rập khuôn, cứ trận trước thắng là y như rằng trận sau đội hình sẽ na nã như thế.
+ Moyes chiến thuật không hợp lý, đá với đội này mà đá với chiến thuật ấy. Nên nhớ MU không phải everton
+ Và điều quan trọng nhất Moyes không truyền được cảm hứng, niềm khát khao chiến thắng, tinh thần chiến đấu hết mình.
p/s: Ông thiếu đi bản sắc mà MU cần có, có thể do thời gian, có thể do áp lực quá lớn khi thay thế một tượng đài. Và chúng ta nhưng FAN MU chân chính chỉ còn biết hy vọng, cho ông cơ hội, mặc dù sức chịu đựng là có hạn, mong mọi điều tốt đẹp . MU ♥>