Cảm xúc mỗi ngày ''Cô đơn"

Cho đến bây giờ,sau gần 22 năm nó vẫn chưa nhận ra mục đích sống của nó, nó vẫn sống như những gì bản năng nó vẫn sống.
Nó, một đứa trẻ sống lớn lên trong sự thiếu thốn cả về cả tình cảm và vật chất.
Nó một con người ngoan ngoãn thụ động, biết nghe lời đến ngu ngơ dại khờ.
Nó cứ sống như thế trong một tuổi thơ êm đềm nhẹ nhàng chính cuộc sống
đó đã làm nó hình thành 2 con người, 2 tâm hồn trong thân xác.
Nó
ngoan ngoãn chăm chỉ,gương mẫu trong mắt người lớn, nó lạnh lùng ít nói
trầm tính nhưng trong nó luôn khát khao luôn cháy bỏng.
Bề ngoài nó mạnh mẽ đến bao nhiêu, kiêu ngạo đến bao nhiêu thì nó bên trong nó lại mong manh dễ vỡ bấy nhiêu.
Nó một người con trai những chưa bao giờ biết nói yêu một ai, không
phải vì nó thiếu tinh yêu,tình yêu của nó mãnh liệt nồng cháy nhưng nó
sợ,sợ ai đó làm nó tổn thương sơ ai đó rời xa nó. Trong tâm thức nó luôn
tồn tại một sự tự ti,một chút mặc cảm nào đó. Nó sợ chẳng ai thèm quan
tâm đến nó ngoài mẹ nó,nó sợ ai cũng coi khinh nó,nó sợ nếu mọi người
biết nó không hoàn hảo thì sao,nó sợ tất cả, có lẽ chẳng có ai yêu
thương nó thật lòng đâu,vì nó chả mang đến gì cho ai cả,nó không giàu
có,không đẹp trai,không có gì ngoài sự ích kỉ kiêu ngạo. nhưng có ai
biết nó chỉ là vẻ bề ngoài của nó thôi,đó là cách gây chú ý của nó.
Nó cứ sống thế đấy,vẫn cố gắng vẫn tỏ ra lạc quan yêu đời nhưng nó mệt
mỏi lắm,nó muôn dừng lại lắm,nó cũng khóc nhiều lắm,không phai băng
những giọt lệ. Là một người con trai không cho phép nó rơi lệ,nhưng nó
khóc trong tim,khóc trong từng dong suy nghĩ khi nó nghi đến mẹ nó,gia
đình nó,đến cuộc đời nó,nó nghĩ đến cả những người con gái má nó yêu mến
nhưng chưa một lần dám nói ra,vì nó chắc rằng chả ai yêu mình. Từng
dòng kí ức trộn lẫn với những suy nghĩ vẩn vơ cứ xoay quanh nó,như một
đám mây che khuất ánh sáng đến với cuộc sống của nó.
Chắc có lẽ cuộc đời nó cũng sẽ mãi thế thôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!